Chương 70 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Nói đến cua, Cordis lập tức nghĩ ngay đến các món như cua cay, thịt cua kho, thịt cua đầu sư tử viên và gạch cua xào dầu.

Hiện giờ trong tay cậu có đầy đủ nguyên liệu, muốn làm món gì cũng có thể thử một lần.

Vừa hay hôm nay cậu còn định mời các đồng đội trong tiểu đội cùng nhau liên hoan, để mọi người cùng trổ tài, làm quen với nhau hơn và tăng thêm tình cảm.

Con tinh thú hình dáng giống cua này có mười sáu chiếc chân dài, khi duỗi ra dài khoảng ba mét. Sau khi kiểm tra và rửa sạch sẽ, Cordis và Ike bắt đầu tháo rời hết phần chân cua.

Cordis quan sát lớp thịt lộ ra ở vết cắt, thấy nó hơi trong suốt, cảm giác gần giống với chất thịt tôm cua mà cậu từng thấy, có vẻ hàm lượng protein rất cao.

Viện nghiên cứu đã dùng máy móc loại bỏ hết phóng xạ và các độc tố trong tinh thú, Cordis cũng rất tin tưởng vào kỹ thuật tinh tế, nên cắt một miếng thịt trong suốt ra, rồi bỏ vào miệng nếm thử.

Năm quân thư đứng bên cạnh không kìm được mà nhìn chằm chằm cậu, thầm kinh ngạc trong lòng vì Cordis dám trực tiếp ăn thịt tinh thú. Thấy nét mặt Cordis dần giãn ra, bọn họ lại nhìn thoáng qua con tinh thú đã bị mổ ra.

“Quả nhiên rất tươi, vị… hơi ngọt.” Cordis nếm xong nhận xét, rồi lắc đầu: “Nhưng tôi vẫn thích ăn đồ chín hơn.”

Ike nhẹ nhõm thở ra: “Tôi còn tưởng phải ăn sống như cậu chứ.”

Cordis bật cười: “Cũng được thôi, nhưng ăn sống thì phải có nước chấm, mà tôi không thích kiểu đó, nên không học. Nếu các cậu muốn ăn sống thì cứ tự nhiên.”

Năm quân thư lập tức đồng loạt lắc đầu, biểu cảm đều giống nhau, dứt khoát từ chối.

Phó viện trưởng viện nghiên cứu Hugh, trùng có thể mổ tinh thú mà không nháy mắt, cũng lắc đầu, nụ cười gượng gạo: “Không được, không được đâu.”

Cordis thấy họ vẫn còn ngần ngại với chuyện ăn tinh thú, cũng không đùa nữa, tiếp tục chỉ huy họ xử lý phần thân cua.

Trong lòng cậu nhanh chóng lên kế hoạch: thân cua này sẽ được chia làm ba phần, một phần dùng để hấp, một phần làm thịt viên đầu sư tử, phần còn lại dùng làm thịt cua vụn. Kiểm tra xong phát hiện con cua này không có gạch, nên đành tiếc nuối bỏ qua món đó.

Phần lớn thân cua, Cordis định dùng để làm cua cay và thịt cua kho.

Phần lớn thịt mà nông trường gửi đến đã được xử lý trong hai ngày qua, nhưng vẫn còn ít thịt chim bay chưa dùng tới, giờ có thể lấy một phần làm món cua kho.

Trong ấn tượng của cậu, món cua kho ngon nhất là kết hợp với chân gà và tôm hề. Giờ muốn có chân gà hơi khó, nhưng thịt chim bay có cả xương và thịt, nghĩ chắc rất hợp để thay thế.

Trùng hợp là trước đó Cordis cũng định dùng thịt chim bay để nấu một nồi ngon, đãi Ike và Buck. Bây giờ đổi sang cua kho, coi như trở lại với ý tưởng ban đầu theo cách khác.

Quyết định xong món ăn, Cordis lấy rượu và giấm mang từ nhà tới từ vòng không gian đeo cổ ra, sau đó mở tủ gia vị trong bếp, lấy ra đủ thứ lát nữa sẽ dùng đến.

Đám quân thư vừa làm vừa liếc nhìn nhau, trong lòng tràn đầy mong chờ. Họ từng ăn đồ Cordis nấu ở nhà ăn, như khoai nướng, khoai chiên, nên rất tin tưởng tay nghề của cậu.

Nhưng khi nhìn con tinh thú nhiều chân kia, nghĩ đến việc lát nữa nó sẽ thành món ăn trong bụng mình, bọn họ vẫn không khỏi thấy kỳ lạ. Dù là quân thư nổi tiếng gan dạ, khi thấy hoa văn dữ tợn đầy tính uy h**p trên thân con tinh thú, họ vẫn hơi rùng mình.

Từ trước đến nay, Trùng tộc vốn chưa từng nghĩ sẽ đem những sinh vật này đặt chung với khái niệm “đồ ăn”.

Không biết Cordis sẽ làm ra món gì từ thứ sinh vật này đây.

Ngay cả Ike – trùng ăn đồ Cordis nấu nhiều nhất – cũng hơi ngạc nhiên. Trước kia anh ta chỉ thấy trong bếp của Cordis toàn là nguyên liệu đã được xử lý sẵn, lần duy nhất có tính “thực chiến” là khi họ cùng ra ngoài xử lý thú hoang.

Nghĩ đến chuyện đó, Ike lại bình tĩnh hơn. Dù Trùng tộc vốn không coi thú hoang là đồ ăn, nhưng ai đã từng ăn món thịt thú hoang do Cordis chế biến, chắc chắn sẽ vĩnh viễn tin tưởng vào khả năng nấu nướng của cậu.

Anh ta từng trải qua việc ấy, nên giờ chỉ nhắc mình phải giữ bình tĩnh.

Chuẩn bị xong hết nguyên liệu, Cordis cắt một lát thịt chân cua, đặt lên mặt nồi hấp nhiệt. Rất nhanh, lát thịt nửa trong suốt, hơi dẻo ấy chuyển sang màu trắng.

Cordis đã thử ăn sống rồi, giờ đến ăn chín, cậu cắt một miếng nhỏ cho vào miệng nếm.

Hương vị của nó gần giống với tôm cua mà cậu từng ăn, có chút vị ngọt tự nhiên, mùi tanh đặc trưng của sinh vật biển đã biến mất, thịt vừa dai vừa có độ đàn hồi rõ rệt – đúng là một loại nguyên liệu nấu ăn thượng hạng.

Mấy quân thư đang bận rộn chặt cua, lập tức ngửi thấy mùi hương thay đổi trong không khí, không kìm được mà quay đầu nhìn, ánh mắt dừng lại trên lưng Cordis.

Đã từng vật lộn với loài tinh thú nhiều chân này, các quân thư đều biết mùi của chúng khó chịu thế nào, từng nghĩ hương vị đó gần như là một kiểu “tấn công sinh hóa”. Không ngờ sau khi đun nóng đơn giản, mùi của nó lại trở nên như đồ ăn thật sự.

Cordis biết rõ, vị ngon thì không thể qua mắt được loài Trùng tộc có khứu giác nhạy bén này. Cậu quay đầu lại nhìn, quả nhiên mọi người đều ngừng tay. Cậu liền cầm đao nhanh tay chia nhỏ phần thịt cua đãhấp chín ra từng miếng, rồi cho Ike và mấy trùng khác nếm thử.

Những quân thư ấy vẫn đang cầm đao, tay còn dính máu xanh thẫm của con cua, Cordis không để họ phải bận tâm, tự mình cầm đũa gắp từng miếng đưa tới miệng từng trùng.

Lúc này cậu mới nhận ra, nãy giờ họ vừa làm vừa cau mày, có vẻ không nỡ nhìn cảnh tượng này.

Con người khi đối diện thứ mình không hiểu đều dễ sợ hãi, Cordis nghĩ Trùng tộc tương tự nhân loại, chắc chắn cũng vậy.

Cậu không phải kiểu người thích ép buộc hay đe dọa, cũng chẳng định bắt họ vừa sợ vừa ăn. Cậu chỉ muốn để họ tự mình nếm thử, để đến khi miếng thịt ấy vào miệng rồi, họ mới biết hóa ra nó thật sự ngon.

Cậu muốn để họ hiểu rằng: thịt của loài tinh thú hình cua này ăn rất ngon. Biết thế, mọi người mới hứng khởi làm việc, nhanh chóng hoàn thành, rồi cùng nhau ăn cho đã.

Vị ngon độc đáo của thịt cua khiến mắt các quân thư đều sáng rực. Dù là Gist tao nhã, Laike với gương mặt tròn phúc hậu, Buck luôn muốn thể hiện, hay Ike và Trung Úy Marlec vốn quen thân với Cordis, tất cả đều ngẩn ra, rồi lập tức cúi đầu nhai nhanh.

Khi nuốt xong miếng thịt, ánh mắt họ nhìn phần xác cua trên tay đã khác hẳn.

Cordis hài lòng chỉ huy: “Mọi người cố gắng lên, cắt thịt cua thành miếng vừa phải, ăn sẽ ngon hơn.”

Buck lên tiếng đáp, rồi nhanh chóng vung đao. Rất nhanh, những mảnh cua lớn đã được băm nhỏ.

Có đồ ăn ngon làm động lực, tốc độ của mọi người lập tức tăng lên. Ai nấy đều nóng lòng muốn được ăn thêm.

Nếu không có Cordis ở đây, có lẽ vài trùng trong bọn họ đã trực tiếp lấy con tinh thú đem nướng ăn ngay rồi, vì làm chín ăn ngon đâu có gì khó.

Họ thật sự không thể tin được: loài tinh thú xấu xí, mùi lại tệ đến thế, chỉ cần đun lên một chút mà có thể trở nên ngon miệng như vậy.

Suy nghĩ đó khiến cả nhóm đồng loạt cảm thấy — đúng là tư duy của đầu bếp, khác hẳn với bọn họ! Bình thường là quân thư, cả đời họ cũng chẳng bao giờ nghĩ đến việc xử lý một con tinh thú để ăn.

Tâm trạng thay đổi, không khí trong phòng bếp đang nặng nề lập tức trở nên sôi nổi.

Ike còn định giữ khoảng cách, không muốn để ba trùng còn lại trong đội biết anh ta quen thân với Cordis, sợ bị nghi là đi cửa sau khi được chọn vào tiểu đội năm trùng này.

Nhưng khi không khí đã thoải mái, anh ta không nhịn được mà bắt đầu nói chuyện, vừa làm vừa hỏi Buck về những loại tinh thú mà Buck hay gặp ngoài tiền tuyến, rồi quay sang hỏi Cordis hôm nay sẽ nấu thêm món gì ngon.

Cordis mỉm cười, vừa làm vừa cố ý dùng lời nói dẫn dắt, kể cho họ nghe thêm mấy cách ăn cua và mùi vị của nó.

Nghe xong, đám quân thư vừa hứng thú vừa thấy “đau khổ” vì càng nghe càng thèm.

Cordis vừa nói chuyện vừa làm việc, tay không hề ngừng. Cậu băm thịt chân cua dài bằng cánh tay, đặt lên khay hấp — phần này chuẩn bị để chưng.

Trên những miếng thịt cua, cậu rắc thêm ít gia vị có mùi gừng nhẹ.

Thông thường, với cua, cậu sẽ dùng gừng và hành để khử mùi tanh và xua lạnh, giúp sau khi hấp xong dễ bóc vỏ, thịt cua chấm sốt sẽ ngọt và thơm.

Giờ không có gừng tươi, đành thay bằng thứ khác tạm được.

Một nửa cua đem hấp, nửa còn lại chia làm hai phần: phần lớn dùng để làm thịt cua viên đầu sư tử, phần nhỏ làm thịt vụn cua.

Phòng bếp ở đây là loại lò nướng đa năng, có cả chức năng hấp và nấu. Cordis sắp xếp khay vào, chọn chế độ hấp, rồi đóng cửa lò, bấm khởi động.

Phòng bếp nhỏ của cậu trang bị đầy đủ dụng cụ, gần như có thể làm mọi món thí nghiệm. Hôm nay cậu lấy ra loại bếp lớn nhất, bởi Trùng tộc cần năng lượng rất cao — muốn họ ăn no phải nấu số lượng lớn.

Bữa này, thật ra Cordis không định tự mình chuẩn bị nguyên liệu, nhưng cậu muốn mọi người ăn no, ăn vui, để không phí công họ hào hứng giúp đỡ.

Dụng cụ nấu ăn của cậu hệt như những loại dùng ở nông thôn khi tổ chức yến hội, kích cỡ to gấp đôi bình thường.

Nhìn mọi người vẫn làm việc hăng say, Cordis nghĩ tới món cua kho thịt, liền sai họ đi lột vỏ đậu đất, cắt thành miếng, còn cậu bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu cho món tiếp theo.

Cua cay và cua kho đều cần xử lý thịt cua trước, phải phủ một lớp tinh bột rồi chiên sơ để khi hầm không bị rã nát.

Trước đây cậu chỉ ăn loại cua nhỏ ít thịt, còn loài tinh thú hình cua này cực lớn, thịt chắc hơn, nhưng bước này vẫn không thể bỏ qua. Lăn qua tinh bột rồi chiên nhẹ, giúp giữ vị và khiến món ăn đậm đà hơn.

Khi đang chiên thịt cua, Cordis đồng thời lấy một cái nồi khác để luộc thịt chim bay.

Sau khi trụng nước sôi, cậu vớt ra để ráo, rồi đổ dầu vào chảo, cho thêm lát gừng và hành tím xào thơm, tiếp đó thả thịt vào đảo đều. Khi thịt đổi màu, cậu thêm một ít rượu để dậy mùi. Nếu có xì dầu hoặc tương đậu thì sẽ càng thơm, nhưng giờ chưa có, cậu đành cho ít muối để tăng vị, lại thở dài trong lòng vì thiếu hai gia vị “linh hồn” đó.

Trong phiên bản gốc, món cua kho thường có chân gà — phần linh hồn của món ăn. Chân gà phải hầm kỹ mới ngon, nếu không xử lý tốt thì hương vị giảm đi nhiều.

Giờ không có chân gà, Cordis đành dùng thịt chim bay, băm nhỏ vừa miệng.

Khi thịt đã săn lại, cậu thêm ít nước dọc theo thành nồi, đậy nắp, để hầm tiếp, rồi chuẩn bị cho thêm đậu đất.

Nếu có điều kiện, cậu còn muốn cho thêm đậu hũ thấm vị hoặc bánh gạo để món ăn càng đậm đà hơn.

Khi nồi thịt gần cạn nước, Cordis cho phần cua đã chiên vào. Cua không cần hầm lâu, chỉ cần nấu thêm một lát, sau đó tăng lửa thu nước là có thể hoàn thành – một nồi cua kho sánh đậm, thơm ngào ngạt, màu sắc đẹp mắt đã xong.

Cordis múc một nửa trong nồi lớn ra, phần còn lại cậu để làm cua cay, muốn vị đậm đà hơn.

Cậu bật thêm một bếp khác, bắt đầu chế biến món cua cay.

Vẫn là làm nóng chảo, cho dầu vào, rồi thêm hành tím, lát gừng và những loại gia vị mang vị cay đặc trưng để phi thơm. Khi mùi hương bốc lên, cậu cho phần thịt cua chiên vàng vào đảo đều.

Lúc này, năm quân thư đã sớm xúm lại quanh cậu, vừa hít hà mùi hương lạ lùng trong không khí, vừa cố nhịn nước miếng.

Cordis lại rót thêm rượu nấu vào chảo. Khi rượu chạm đáy chảo nóng rực, hơi trắng lập tức bốc lên cuồn cuộn, mùi thơm của rượu hòa cùng hương cua khiến căn bếp tràn ngập mùi vị hấp dẫn. Hương tanh của hải sản cũng nhạt đi nhiều, thay vào đó là vị đậm ngọt quyến rũ.

Hai tay cậu cầm hai cái xẻng, đảo nhanh đều tay, rồi thêm chút rượu, đổ thêm ít nước, đậy nắp lại nấu tiếp.

“Oa~!”

“Đẹp quá!”

“Có mùi thật ngon!”

Đám quân thư đứng xem không nhịn được mà trầm trồ.

Cordis đắc ý nhướng mày, quay lại nhìn thì thấy phần chân cua hấp đã đổi màu từ xanh thẫm sang vàng nhạt qua cửa lò trong suốt. Thịt cua vốn trong suốt giờ trắng mịn, trông vừa đàn hồi vừa hấp dẫn.

Cua hấp đã chín.

“Ike, giúp tôi mang khay cua ra đi, cảm ơn!” Cordis gọi lớn.

Sau đó cậu mở thêm một nồi nhỏ, đổ dầu làm nóng, phi gừng và hành cho thơm, thêm một chút muối, làm ra một chén nước chấm thật nhanh rồi chia đều ra cho mọi người.

Trung Úy Marlec chủ động tới giúp bưng đồ.

Mỗi trùng cầm một chén nước chấm, đều không kìm được mà hít lấy mùi thơm.

Cordis nhìn đĩa cua hấp trắng nõn, cũng không nhịn được nuốt nước miếng. Cậu làm mẫu cho mọi người, cầm lấy một cái chân cua dài bằng nửa cánh tay, nặng trĩu, lớp vỏ cứng bao lấy phần thịt trắng như tuyết. Cậu rưới lên chút nước chấm, rồi cúi đầu cắn một miếng thật lớn. Trong khoảnh khắc ấy, vị ngọt, vị thanh và độ dai mềm của thịt cua tràn ngập khắp miệng.

Cordis suýt chút nữa phải nghi ngờ: chẳng lẽ mấy loài tinh thú ngoài vũ trụ này vốn sinh ra là để cho Trùng tộc ăn sao? Chỉ là trước nay họ chưa từng nếm thử, nên chúng mới sinh sôi tràn lan như vậy. Nếu không, sao lại có thể ngon đến thế?

Cậu chưa bao giờ được ăn một miếng thịt cua đầy đặn như vậy, dù không cần chấm nước sốt cũng ngon đến lạ. Sau khi nuốt hết miếng đầu tiên, Cordis chẳng buồn chấm nữa, chỉ cười, tiếp tục nhấm nháp hương vị nguyên bản.

Quả nhiên, không cần chấm cũng ngon tuyệt.

Cậu chỉ đặt lát gừng trong khay chứ không cho tiếp xúc trực tiếp với cua, nhưng nhờ hấp kín, mùi tanh đã bị khử sạch, vị thịt cua càng thêm tươi ngọt, dai nhẹ , rõ vị hơn hẳn.

Cordis ăn được vài miếng thì nhớ ra phải mời mọi người, ngẩng đầu lên đã thấy chẳng ai khách khí cả: Ike, Marlec,Buck, Laike, Hugh – ai nấy đều đã tự cầm lấy chân cua, hoặc chấm nước sốt, hoặc ăn luôn.

Những quân thư thường xuyên chiến đấu với tinh thú, giác quan vốn nhạy bén. Vừa nếm miếng đầu tiên, họ liền nhận ra hương vị này hoàn toàn khác với những món thường ngày – khác cả so với các món từ đậu đất mà họ thích, hay dịch dinh dưỡng họ vẫn uống.

Trong miếng thịt ấy, dường như có một luồng năng lượng rất nhỏ, khó nhận ra nhưng rõ ràng tồn tại.

Buck liếc nhìn mọi người, thấy trong mắt họ cũng ánh lên sự nghi hoặc như mình.

Trong phòng bếp này anh ta là trùng có kinh nghiệm đối đầu tinh thú nhiều nhất, tiêu hao tinh thần lực cũng nhiều nhất, nên cảm giác rõ rệt hơn. Anh ta nhìn quanh rồi chần chừ hỏi: “Các anh có cảm thấy không?”

Laike cau mày, không chắc chắn: “Là… năng lượng à?”

Hugh khẳng định: “Giống năng lượng trong dược tề tinh thần cao cấp.”

Đôi mắt Buck sáng lên: “Tuyệt đối đúng rồi!”